Thái giám Chương 36

Chương 36

Đúng như Y Đức lo lắng, vừa trở về thuyền, Tình phi và Mai phi sau khi thể hiện hết đau lòng lo lắng, nhân lúc ngự y bắt mạch chữa bệnh cho hoàng thượng, Tình phi lạnh lùng nhìn Tiêu Ngữ vẫn yên lặng ở bên cạnh, nặng nề nói: “Đi theo bản cung”. Nói xong hừ một tiếng, đi ra ngoài trước.

Tiêu Ngữ ngẩn ra, còn Duyên Hỉ thì hiểu rõ là chuyện gì, mồ hồi lạnh từng giọt từng giọt chảy từ trán xuống, bất giác túm chủ tử nhà mình không cho hắn đi, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, làm thế cũng không được, người kia dù sao cũng là Tình phi, địa vị cao hơn Tiêu Ngữ rất nhiều, nếu dám không đi, cũng sẽ bị xử tội phạm thượng, khó mà thoát chết. Hoàng thượng sao lại chọn đúng lúc này mà bất tỉnh, không ai có thể ngăn cản Tình phi, tính kiểu gì cũng phải đi, đúng là chỉ có đường chết không có đường sống, làm cho hắn lo đến mức suýt khóc.

 

Tiêu Ngữ hạ mi mắt, nhẹ nhàng giãy khỏi tay Duyên Hỉ, dùng âm thanh chỉ có hắn mới nghe được nói: “Thay ta chăm sóc hắn, nói với hắn, dù trên trời dưới đất, Tiêu Ngữ… vĩnh viễn mong hắn hạnh phúc vui sướng, lòng tốt của hắn với Tiêu Ngữ, đời đời kiếp kiếp, không bao giờ… quên”. Nói xong ngẩng đầu lên, không một chút sợ hãi, di chuyển bước chân bình tĩnh đi theo Tình phi.

 

Duyên Hỉ trong lòng đau xót, biết Tiêu Ngữ đã hiểu ý của Tình phi. Mãi cho đến lúc này, hắn mới tin tưởng… Tiêu Ngữ thực sự là một người thông minh. Nhìn hắn một bộ dạng ung dung chịu chết, quá khứ từng chút từng chút trong thời gian ngắn ngủi toàn bộ hiện về, tuổi không lớn, nhưng Tiêu Ngữ ở trong cung cũng lâu rồi, ở cái nơi người ăn thịt người, từ lâu đã có thể tự rèn luyện một thân không vui mừng cũng không bi thương,  nhưng ngay lúc này đây, hắn có thể cảm nhận được nỗi bi thương, đau đớn giống như xé gan xẻ thịt, lại nhìn theo thân ảnh của Tiêu Ngữ, hắn thực sự nhịn không được nữa, quay người phịch một tiếng quỳ trước mặt Y Đức, khóc thảm nói: “Công công, cầu ngài cứu Tiêu Ngữ đi, nếu không chẳng ai có thể cứu hắn nữa, công công…”

 

Y Đức thở dài, đau khổ nhắm lại hai mắt, buồn bã nói nhỏ: “Duyên Hỉ, ngươi còn không hiểu ta sao? Nếu như có thể cứu, ta sao lại một bộ dửng dưng ngồi xem, ta không phải là điên rồi mới nói điều này, nếu lần này là hoàng thượng muốn Tiêu Ngữ chết, ta… có lẽ là có thể âm thầm bảo toàn sinh mạng của hắn. Nhưng lần này lại là Tình phi nương nương a, là người có địa vị tôn quý nhất trong hậu cung, quyết định của nàng những kẻ làm nô tài như chúng ta làm sao có thể thay đổi được, nàng… nàng nhất định phải chính mắt nhìn thấy Tiêu Ngữ tắt thở mới yên lòng, ngươi hiểu chưa? Chúng ta… Chúng ta căn bản không có một chút cơ hội nào, trừ phi… Hoàng thượng tỉnh lại, trừ phi… sau khi hoàng thượng tỉnh lại mới có thể như mọi khi bảo vệ Tiêu Ngữ, nếu không…” Hắn không nói tiếp vế sau, nhưng Duyên Hỉ cũng hiểu được ý của hắn. Trong lòng đột nhiên run rẩy: Hoàng thượng… Hắn sẽ lợi dụng cơ hội này để Tình phi diệt trừ Tiêu Ngữ, diệt trừ người ảnh hưởng đến hắn mạnh mẽ sao?

 

Bên giường bỗng nhiên có người hô lớn: “Y công công, Hoàng thượng hình như đang tìm người”. Là thanh âm của ngự y. Y Đức cả kinh, còn nghĩ là Hạ Vô Ưu muốn mình dang trà, vội vã đi tới trước mặt hắn, nhỏ giọng hỏi: “Hoàng thượng muốn uống trà sao?”. Đến lúc nhìn kĩ, mới thấy ánh mắt Hạ Vô Ưu cũng không quá rõ ràng, môi tuy rằng mấp máy, nhưng dường như hởi khó khăn, nói cái gì cũng không có nghe rõ, hắn ghé sát lỗ tai bên miệng hoàng thượng, nỗ lực lắng nghe, hai tay làm thành hình yêu cầu mọi người bên cạnh không được lên tiếng.

 

Cư như thế, bên trong phòng yên tĩnh đến mức có thể nghe tiếng một cây kim rơi xuống đất, lúc này mới loáng thoáng nghe được Hạ Vô Ưu gian nan nói ra mấy chữ: “Cứu… Tiêu Ngữ… Long bội… Hắn… Ở đai lưng… Cứu…”. Chỉ nói được vài từ này, hắn liền lần thứ hai hôn mê, hiển nhiên vừa nói ra những từ không rõ ràng này cũng đã tiêu hao hết sức lực của hắn.

 

Y Đức bỗng nhiên ngẩng đầu:  Đúng rồi, còn có long bội, long bội vật tượng trưng cho thân phận cao quý nhất của hoàng thượng, lúc trước đã đánh rơi ở chỗ Tiêu ngữ, lúc đó Hạ Vô Ưu cũng không có thu hồi lại, sau lúc Tiêu Ngữ thị tẩm thì trả lại cho hắn, sau này cũng không thấy hắn nhắc lại nữa, chính mình cũng không có thấy, Y Đức vẫn nghĩ Tiêu Ngữ đã trả lại cho hoàng thượng sau hắn cũng thu hồi lại, không ngờ hoàng thượng đã giấu vào đai lưng của hắn từ lúc nào. Mắt hơi ươn ướt, hoàng thượng quả thực rất quan tâm Tiêu Ngữ, đại khái ngay cả bản thân người cũng còn do dự có hay không loại bỏ đối phương, vì vậy tuy rằng len lén đưa long bội cho hắn, nhưng lại không cho bất luận kẻ nào biết. Chỉ là lúc này dây người vẫn là cứu Tiêu Ngữ, người vẫn lựa chọn bảo vệ chứ không phải là diệt trừ. Y Đức thầm thở dài: Hai người cứ như vậy, trong mong trời xanh có mắt, đừng chia rẽ bọn họ, mảnh tình cảm này của hoàng thượng khiến nô tài như hắn cũng có chút vui mừng.

 

Xoay người bước ra khỏi đám người, nhẹ nhàng đá Duyên Hỉ còn đang cố nén nước mắt, trong giọng nói của Y Đức cũng không giấu nổi nỗi vui mừng: “Đi, mau đi cứu chủ tử của ngươi, chậm trễ, hắn có thể sẽ mất mạng”. Nói xong đi ra trước.