Khiến em yêu anh lần nữa chương 5

Dịch 1 chương truyện này đúng là cực hình ;______; Dài vô đối.

Khiến em yêu anh lần nữa

让你再次爱上我

 Tác giả: 叶子里的阳光 (Ánh dương trong lá)

Dịch: Tịt

Chương 5

Nói đến tên Mạc Bắc Thần này, không chỉ có vô số khuyết điểm, mà còn thêm cái “bệnh thần kinh” nữa. Nhưng cái tên sinh vật quý hiếm thần kinh thô này có thể chiếm vị trí hàng đầu trong làng giải trí, ngoài ngoại hình đẹp ra thì ưu điểm khác chắc chắn là phải có!

Tên Mạc Bắc Thần này, nghị lực dồi dào, hơn nữa đồng hồ sinh học của anh rất kì cục – – Mặc dù sau khi anh ngủ thì sét đánh cũng không tỉnh, nhưng chỉ cần anh muốn dậy, nói mấy giờ dậy, thì anh có thể đúng giờ đó tỉnh.

Chỉ cần là việc mà Mạc Bắc Thần quyết định làm, cho dù trước mặt là khó khăn chồng chất, anh cũng sẽ không lùi bước.

Cho nên vào sáng sớm ngày thứ ba sau khi sống lại, một Mạc Bắc Thần trước khi đi học nửa tiếng mới lề mà lề mề dậy, lúc năm giờ ba mươi đã tỉnh dậy, quả thực là làm cho Kỳ Lam lúc bị Mạc Bắc Thần lay tỉnh kinh ngạc đến rớt cằm không thể về nguyên trạng.

Mạc Bắc Thần đưa Kỳ Lam đến phòng tập thể dục loại nhỏ ở gần khu nhà họ, cân nhắc đến cơ thể của hai đứa nhóc chưa đủ cường tráng, Mạc Bắc Thần quyết định bắt đầu tập luyện từ việc mỗi sáng sớm chạy bộ một vòng, sau đó đợi đến khi Kỳ Lam quen rồi, thì sẽ tăng dần độ khó bài tập.

Cho dù nói là không khó, nhưng đối với Kỳ Lam mà nói, một vòng 800 mét vẫn là quá gian khổ, Kỳ Lam không như Mạc Bắc Thần, từ nhỏ đã trầm trầm không thích hoạt động, thần kinh vận động cũng không phát triển như Mạc Bắc Thần, mới chạy được 300 mét, Kỳ Lam đã không chịu nổi thở hồng hộc, Kỳ Lam cảm thấy cơn đau ở lồng ngực quặn lên không ngừng, sắp xé rách lồng ngực cậu rồi.

Song, mặc dù rất khó chịu, nhưng Kỳ Lam nhỏ bé lại thể hiện ra tính cách cứng đầu không chịu khuất phục, chỉ thấy mặt Tiểu Kỳ Lam nóng đến đỏ bừng, đôi môi nhỏ xinh chu lên liên tục thở dốc. Nhưng dù có mệt thế nào, đôi mắt cậu vẫn nhìn chằm chằm vào Mạc Bắc Thần ở phía trước, cố gắng đuổi kịp tốc độ của Mạc Bắc Thần.

Mạc Bắc Thần đương nhiên không muốn để Kỳ Lam mệt như vậy, anh chỉ là để bảo bối nhà đến rèn luyện sức khỏe thôi, chứ không phải là để cậu đến chịu khổ. Mạc Bắc Thần đã cân nhắc đến việc Kỳ Lam bé nhỏ không thể chịu được bài tập quá nặng, nên mới để đoạn đường chạy bộ là một vòng.

Chỉ có điều Mạc Bắc Thần không nghĩ đến là, cho dù là một vòng, với một bạn nhỏ không thường vận động cũng là rất khó chịu được. Mạc Bắc Thần muốn để Kỳ Lam đứng bên cạnh nghỉ ngơi, một mình anh chạy hết một vòng thì hai người sẽ về nhà.

Nhưng cái tính bướng bỉnh của Tiểu Kỳ Lam lại nổi lên, cậu không chỉ không nghỉ, mà còn không cho Mạc Bắc Thần giảm tốc độ chờ cậu, nhất định muốn tự cố gắng đuổi kịp Mạc Bắc Thần. Thầy thế Mạc Bắc Thần vừa tự hào, vừa đau lòng.

Cuối cùng, hai người đã chạy hết một vòng, Mạc Bắc Thần vội vàng để Kỳ Lam đứng lại nghỉ ngơi, còn bản thân thì kiên nhẫn xoa xoa bóp bóp trên cánh tay và chân nhỏ nhắn của Tiểu Kỳ Lam, nhằm giảm bớt đau đớn ở các cơ cho Kỳ Lam sau khi vận động.

Một lúc lâu sau, Kỳ Lam mới từ từ lấy lại sức, hai người nắm tay nhau đến chỗ dì mập bán bánh bao ở cổng khu nhà, mua mấy cái bánh bao, hai bát cháo, sau đó thì về nhà.

Lúc hai đứa nhóc vào nhà, ba Mạc với mẹ Mạc mới dậy, nhìn hai đứa nhỏ tay nắm tay từ ngoài đi vào, còn xách đồ ăn, thì sợ chết khiếp.

Vội vàng đi lướt qua Mạc Bắc Thần, kéo Kỳ Lam bảo bối lo lắng hỏi hai đứa đi đâu? Bánh báo với cháo ở đâu ra? Thấy thế Mạc Bắc Thần mặt đen xì xì. Ba, mẹ! Con ruột của hai người ở đây cơ mà! Mặc dù hai người yêu quý Kỳ Kỳ con cũng rất vui vẻ, nhưng bất công cũng không cần thể hiện rõ thế chứ!

Kỳ Lam nhanh chóng giải thích là hai đứa đi phòng tập thể dục ở gần khu nhà chạy bộ, bánh bao với cháo là lúc về, Mạc Bắc Thần dùng tiền tiêu vặt của anh mua.

Nghe thấy hai đứa đi chạy bộ, ba Mạc vui vẻ nhìn hai nhóc nói: “Kỳ Kỳ lớn rồi! Biết đưa Bắc Bắc đi tập thể dục! Đúng là con ngoan mà!”

Kì Lam nói ra sự thật: “Chú Mạc, dì Mạc, thực ra là Bắc Bắc kéo con đi tập thể dục!”

Mẹ Mạc chẳng tin Bắc Thần làm thế nói: “Kỳ Kỳ không cần nói đỡ cho Bắc Thần đâu, chú dì còn không hiểu con trai của mình sao? Là nó? Còn tập thể dục gì! Cả ngày ngoài nghịch ngợm ra thì cũng chỉ biết nghịch ngợm! Đâu có hiểu chuyện như Kỳ Kỳ chứ!”

……

Mạc Bắc Thần câm nín, tự nhủ mẹ, mẹ đúng là hiểu con mà! Người ta nói đừng đánh giá con người của ba ngày trước, ba ngày trước mẹ thấy con, nghiêm túc mà nói, là cách biệt 19 năm đấy! Ít nhất con trai mẹ cũng có chút tiến bộ rồi!

Đương nhiên, cho dù trong lòng Mạc Bắc Thần gào thét cỡ nào, thì hình tượng Mạc Bắc Thần trong lòng ba Mạc với mẹ Mạc cũng không thể thay đổi dễ dàng vậy được.

Thành La Mã không phải một ngày mà lập nên, cũng như, La Mã sau khi xây dựng, nếu không xảy ra điều gì bất ngờ như động đất, cũng sẽ không thể một ngày mà sụp đổ được!

Muốn phá hủy hình tượng cố hữu trong lòng mẹ Mạc với ba Mạc, xây dựng lại một cái mới cũng không phải một việc mà hai việc mới coi như thành công! Cho nên, Mạc Bắc Thần cực kì thản nhiên tiếp nhận việc ba Mạc với mẹ Mạc quy mọi công lao của mình lên người Kỳ Lam, nắm lấy bàn tay nhỏ xinh của Kỳ Lam, thôi thì đi học vậy!

Mạc Bắc Thần đến trường cuối cùng đã không còn ngờ nghệch với mọi việc nữa, anh quyết định phải tranh thủ lúc này bổ sung thêm nhiều kiến thức cho mình, để chuẩn bị phát triển cho tương lai.

Hai ngày này Mạc Bắc Thần đã suy nghĩ kĩ kiếp trước và kiếp này vừa mới bắt đầu của mình, cảm thấy bản thân anh giống như kí sinh trùng trên người Kỳ Lam vậy, chỉ biết bóc lột Kỳ Lam, dựa dẫm vào Kỳ Lam, đòi hỏi từ Kỳ Lam.

Mặc dù Mạc Bắc Thần kiếp trước cũng coi như là một người thành công, nhưng trong thành công của anh, có quá nhiều quá nhiều là tâm huyết và sự hi sinh của Kỳ Lam. Mạc Bắc Thần không thể tưởng tượng, không có Kỳ Lam, liệu có Mạc Bắc Thần nổi tiếng toàn quốc năm đó không.

Cho nên Mạc Bắc Thần quyết định, kiếp này, anh phải dựa vào năng lực của mình gây dựng sự nghiệp! Mạc Bắc Thần biết, Kỳ Lam là người dù làm gì cũng thành công dễ dàng, bởi cậu ấy rất thông minh, còn chăm chỉ, không chịu khuất phục.

Kỳ Lam như vậy không cần sự bảo vệ quá mức của Mạc Bắc Thần, trái lại nhiều khi, là Kỳ Lam bảo vệ người bên cạnh cậu ấy. Nhưng ít nhất, Mạc Bắc Thần anh tuyệt đối không thể là gánh nặng của Kỳ Lam!

Mạc Bắc Thần muốn để mình đứng ở nơi có thể kề vai sát cánh cùng Kỳ Lam, khi Kỳ Lam mệt mỏi, chán chường, cũng không phải một mình vất vả chịu đựng, Mạc Bắc Thần anh có thể cho Kỳ Lam một bờ vai vững chắc để dựa vào!

Mạc Bắc Thần sau khi hạ quyết tâm dự định bắt đầu từ việc có thể làm ngay bây giờ, anh quyết định – phải học tiếng Anh thật giỏi!

Năm đó lúc Mạc Bắc Thần nổi tiếng nhất, thực ra là có cơ hội xâm nhập Hollywood. Nhưng không làm được, nền tảng tiếng Anh của Mạc Bắc Thần quá kém, lịch làm việc lúc đó, lúc diễn xuất, quay phim lại gần như dồn thành một đống, Mạc Bắc Thần vốn đã chẳng có tính kiên nhẫn, lại không phải đặc biệt chú ý có thể tiến quân vào Hollywood hay không, cho nên đã vứt việc học tiếng Anh ra khỏi đầu.

Như bây giờ có nhiều thời gian rảnh rỗi, là một người có trí lực hơn hẳn đứa trẻ 10 tuổi, cùng với tư duy của một người trưởng thành 29 tuổi  Mạc Bắc thần cảm thấy nếu mình tiếp tục không nắm chắc thời gian, không học thêm nhiều chút, thì đúng là không xứng với cơ hội ông trời đã cho anh sống lại!

Mặc dù Mạc Bắc Thần kiếp này ban đầu định không muốn làm ngôi sao nữa – bởi vì kiếp trước anh đã làm ngôi sao rồi, mới đánh mất Kỳ Lam của anh, kiếp này dù thế nào cũng phải đặt Kỳ Lam lên trên, Kỳ Kỳ muốn làm gì, anh sẽ cùng Kỳ Kỳ làm cái đó.

Nhưng thế giới này hiện này, cạnh tranh toàn cầu hóa khốc liệt thế này, cho dù làm gì cũng không thể thiếu tiếng Anh được, hơn nữa cái gì học được chính là kĩ thuật, ít nhiều gì cũng hữu ích cho tương lai của mình và Kỳ Kỳ.

Cho nên Mạc Bắc Thần ngoài việc nghiêm túc nghe giảng tiếng Anh, còn tự chuẩn bị một quyển từ đơn tiếng anh cấp 4, định mỗi ngày học một ít, biết thêm chút từ vựng.

Vì sao lại mua từ đơn cấp 4? Thực ra, Mạc Bắc Thần chẳng biết làm thế nào để học tốt tiếng Anh cả.

Chỉ có điều anh nhớ lại kiếp trước lúc mình đã là ngôi sao, mà Kỳ Lam vẫn đang học đại học, có một thời gian, mỗi ngày Kỳ Lam đều ôm quyển sách thế này đọc đi đọc lại, rồi học thuộc. Thậm chí trên bàn máy tính đều là từ đơn thế này – bạn học của Kỳ Lam có một người rất giởi, phân loại từ đơn thành hình ảnh lưu vào máy tính làm hình nền, thế này mỗi ngày mở máy tính đập vào mắt chính là từ đơn.

Người này còn viết một câu cổ vũ chính mình trong hình: “Mỗi ngày đọc một ít, mắt nhắm, mắt mở, cấp 4 đã qua rồi, Hú~~!”.

Kỳ Lam cảm thấy mới lạ, nên đã cop một bản cài vào máy tính của mình. Chỉ tiếc rằng, nếu Mạc Bắc Thần không nhớ nhầm, sau đó Kỳ Lam nói với Mạc Bắc Thần, bởi vì người này quá ham mê game online, sau khi mở máy căn bản là không nhìn hình nền máy tính, cuối cùng người này do thiếu một điểm, nên không qua được cấp 4; còn Kỳ Lam thì hình như là đã được điểm rất cao mà qua.

Do đó, việc Kỳ Lam thi cấp 4 này, cùng với quyển sổ tay từ mới cấp 4 của Kỳ Lam, đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng Mạc Bắc Thần, để đến nỗi Mạc Bắc Thần chẳng có chút căn bản tiếng Anh nào chắc chắn cho rằng, chỉ cần học thuộc quyển sổ tay này, tiếng Anh coi như cực kì giỏi rồi! Đương nhiên, từ một gốc độ nào đó mà nói, suy nghĩ của Mạc Bắc Thần cũng không hoàn toàn sai!

Mạc Bắc Thần từ sau đó, buổi sáng mỗi ngày đều kéo Kỳ Lam đi tập thể dục, đi học nghiêm túc nghe giảng, về nhà chăm chỉ làm bài tập, sau đó học thuộc từ đơn, các bài kiểm tra nhỏ định kì cũng bắt đầu xuất hiện nhiều thành tích tốt 99, 100 điểm, các giáo viên của Mạc Bắc Thần và phụ huynh hai nhà Mạc, Kỳ cuối cùng cũng phát hiện, đứa nhỏ này thật sự thay đổi rồi!

Giáo viên và ba mẹ của Mạc Bắc Thần nhất trí bày tỏ, ừm, đứa nhỏ này lớn rồi, biết ngoan ngoãn học tập rồi, còn hiểu chuyện nữa! Khiến người ta thương yêu hơn trước nhiều lắm!

Ba Kỳ mẹ Kỳ thì bày tỏ, nói linh tinh, tôi vẫn luôn thấy Bắc Bắc đáng yêu hơn Kỳ Kỳ rất nhiều! Vừa thấy đã biết là một đứa trẻ sớm muộn sẽ thành tài! Không phải nói trẻ nghịch là trẻ giỏi sao? Kỳ Kỳ nhà tôi á, chính là quá nghe lời, quá trầm tính!

Vẫn là Bắc Bắc của chúng ta thế này khiến người thương yêuu~! Còn Kỳ Lam lo lắng nghĩ thầm— ngày đó… lúc trên sân vận động, không phải thật sự đập hỏng não Bắc Bắc rồi chứ…?

Cuộc sống cứ từng ngày từng ngày trôi qua, trong những lời khen ngợi vui mừng của bố mẹ và thầy cô, trong ánh mắt lo lắng của Kỳ Lam, Mạc Bắc Thần cuối cùng đã đón được kì nghỉ hè đầu tiên sau khi sống lại!

Cho dù là mới Tiểu Mạc Bắc Thần 10 tuổi, hay với Mạc Bắc Thần thành niên 29 tuổi, kì nghỉ luôn luôn là điều tốt đẹp!

Còn với bạn học Mạc lớn đang núp trong cơ thể Mạc nhỏ mà nói, nghỉ hè đến rồi, thì mình có thể thời thời khắc khắc dính lấy Kỳ Lảm rồi, cùng với – hành động du thuyết vượt cấp của anh, sắp mở màn rồi…

Đêm hè, ngoài cửa sổ, tiếng ve kêu râm ran, ánh sao lấp lánh dịu dàng. Mạc Bắc Thần thỏa mãn nhìn tiểu Kỳ Lam cuộn tròn trong lòng mình, dùng âm thanh nhẹ nhàng tựa như trong mộng nói với Kỳ Lam: Kỳ Kỳ, để mình cố gắng cùng cậu, bù đắp nguyện vọng chưa từng nói ra đời trước của cậu.

Âu Dương chưa nói với mình cậu vốn muốn làm gì, nhưng cho dù cậu đời này thích gì, mình cũng nhất định cùng cậu thực hiện nó. Kiếp trước mình nợ cậu hạnh phúc một đời, vậy để mình kiếp này yêu cậu gấp bội đi!

Kỳ Lam của mình, ngủ ngon, có giấc mơ đẹp nhé…