Khiến em yêu anh lần nữa chương 6

 

Lâu lắm mới lại bắt tay vào dịch ;A; trước khi dịch phải mò đọc lại hết mới dịch tiếp, đọc xong phát hiện lỗi xưng hô tùm lum các chương trước =))))) rảnh rảnh sẽ sửa lại.

Khiến em yêu anh lần nữa

让你再次爱上我

 Tác giả: 叶子里的阳光 (Ánh dương trong lá)

Dịch: Tịt

Chương 6

Hôm sau mới sáng ra Mạc Bắc Thần đã tỉnh giấc trong nhà Kỳ Lam, nhẹ nhàng buông Kỳ Lam ra, rón rén bước ra khỏi nhà họ Kỳ, về nhà mình.

Lúc này bố mẹ Mạc Bắc Thần đều đã dậy, họ chuẩn bị ra ngoài tập thể dục. Từ khi Mạc Bắc Thần và Kỳ Lam mỗi ngày đều dậy sớm tập thể dục, bố mẹ hai nhà Mạc Kỳ cũng chịu ảnh hưởng, sôi nổi tỏ vẻ phải học tập các con, cũng đi tập thể dục buổi sáng.

Chỉ có điều, bố mẹ Kỳ chỉ kiên trì được một ngày còn bố mẹ Mạc thì đỡ hơn chút, thật sự là chỉ đơ hơn “một chút” thôi, kiên trì kiểu bữa đực bữa cái.

Thấy Mạc Bắc Thần lén lút chuồn vào nhà, bố mẹ Mạc rất kinh ngạc, bình thường lúc này Bắc Bắc nhà họ chẳng phải đều ra ngoài tập thể dục sáng với Kỳ Kỳ sao? Sao nó lại về nhà một mình thế kia? Chắc không phải hai đứa nhóc cãi nhau đấy chứ?

“Bố, mẹ, con có việc muốn bàn với bố mẹ”. Mạc Bắc Thần nhìn thẳng vào bố mẹ còn đang kinh ngạc, suy nghĩ lơ lửng không trung nói.

“Hả? À! Bắc Bắc con nói đi, có phải con cãi nhau với Kỳ Kỳ không? Nói với bố mẹ đi, không sao đâu”. Mẹ Mạc nói với Mạc Bắc Thần với thái độ dịu dàng hiếm có.

“Không phải, mẹ, con với Kỳ Kỳ rất ổn. Con muốn bàn với bố mẹ về việc kì nghỉ hè học trước bài của học kì sau”.

Sự kinh ngạc của bố mẹ Mạc lúc này càng không thể che giấu được nữa, con nhà mình thì mình hiểu nhất, thằng nhóc này cứ đến kì nghỉ là lại nghĩ cách để không phải làm bài tập mà chạy đi chơi. Thế mà giờ lại đòi học bài mới?

Mạc dù con cái tiến bộ, có lòng cầu tiến là việc tốt vô cùng, nhưng là một đứa trẻ đáng lẽ nên trong sáng hoạt bát đột nhiên lại thay đổi nhiều thế này, phản ứng của bố mẹ Mạc đầu tiên không phải là niềm vui tự nhiên từ trên trời ập xuống mà là lo lắng không biết Mạc Bắc Thần đã gặp phải chuyện gì bên ngoài, nhưng không dám nói với gia đình.

Bố mẹ Mạc nhìn nhau, sau đó mẹ Mạc cẩn thận nói với Mạc Bắc Thần: “Bắc Bắc sao đột nhiên lại muốn học bài mới? Bắc Bắc không muốn ra ngoài chơi với Kỳ Kỳ và nhóc mập à? Nếu học trước bài kì sau thì con sẽ không có thời gian rảnh, có khi không có thời gian để chơi nữa đâu đấy.”

Mạc Bắc Thần sầm mặt, thầm nói Mạc Bắc Thần anh dù thần kinh có thô thế nào thì cũng đã lăn lộn trong giới giải trí bao nhiêu năm, khả năng quan sát sắc mặt người khác cũng luyện được kha khá, vẻ mặt như nhìn thấy đứa thần kinh của mẹ bố có thể bớt bớt tí không hả?

Dù có sầm mặt thì hiện tại vấn đề quan trọng nhất là nhận được sự cho phép của bố mẹ. Mạc Bắc Thần cố không tỏ vẻ, thay vào đó là vẻ mặt kiên định ngây thơ của đứa trẻ năm xưa từng diễn cùng với anh trong một bộ phim truyền hình, nhìn chằm chằm bố mẹ nói với giọng trẻ con: “Bố, mẹ, bố mẹ biết không? Hôm đó con tình cờ nghe được chú thím Kỳ nói kì sau muốn cho Kỳ Kỳ học lớp 6, con… con muốn đi với Kỳ Kỳ. Con không muốn xa Kỳ Kỳ.”

Mạc Bắc Thần nói xong thì cúi đầu, khiến bố mẹ không nhìn rõ biểu cảm của anh. Mau đồng ý đi bố mẹ! Con rặn không ra nước mắt! Đôi vai Mạc Bắc Thần run nhẹ, trong lòng gào thét.

Bố mẹ Mạc nhìn nhau, nét mặt tỏ vẻ yên tâm đã hiểu.

Con nhà mình từ nhỏ đã chơi thân với Kỳ Kỳ, vừa nghe nói Kỳ Kỳ muốn học nhảy lớp, đã sốt ruột. Dù cuối cùng Bắc Bắc không thể nhảy lớp thì con có được tính tích cực này cũng là việc tốt, thôi thì để nó thử xem sao, nếu thành công thì để nó nhảy lớp với Kỳ Lam, còn không thành thì cứ coi như kì nghỉ hè cho con học thêm chút kiến thức, cũng gọi là có thu hoạch.

Trong lòng đã quyết, bố Mạc vỗ cửa nói: “Bắc Bắc, muốn học là việc tốt, bố mẹ ủng hộ con! Nhưng mà thuê giáo viên về cho con rồi thì con đừng có bỏ cuộc giữa chừng đấy.”

“Bố, mẹ, con sẽ không thế đâu. Con chắc chắn sẽ ngoan ngoan học theo giáo viên”.

Bạn học Mạc già đầu rồi còn giả vờ non nớt ngước mặt lên, cả gương mặt trông vô cùng xán lạn, thực ra là nụ cười rất chi là hèn hạ.

Kỳ Kỳ à! Mình lại bước đến gần hơn với thế giới của riêng đôi ta rồi!

“Nhưng mà, bố, mẹ, bố mẹ tạm thời đừng nói việc này với chú thím Kỳ được không? Con sợ họ lo cho con.” Mạc Bắc Thần lại đổi thành vẻ mặt rối rắm, gương mặt nhỏ nhăn tít lại nói. Nếu mà bị bố mẹ Kỳ Lam biết được thì việc này bị lộ mất.

“Được, được. Bố mẹ nghe lời Bắc Bắc, tạm thời không nói, nhé. Bắc Bắc nhà mình lớn thật rồi, cũng biết quan tâm người khác nữa. Là một đứa bé ngoan”. Bố mẹ Mạc vui mừng xoa mái tóc lởm chởm của Mạc Bắc Thần.

“Dạ. Cảm ơn bố, cảm ơn mẹ.” Nói xong, Mạc Bắc Thần nịnh nọt hôn bố mẹ mỗi người một cái, rồi vui vẻ quay lại nhà họ Kỳ tìm Kỳ Kỳ của anh đi tập thể dục buôi sáng.

Bố Mạc làm việc vô cùng hiệu quả, tối hôm đó đi làm về đã tìm được giáo viên cho Mạc Bắc Thần- một sinh viên đại học nghỉ hè về nhà chơi.

Bố Mạc thấy con còn nhỏ vốn không muốn nó mệt như thế. Định là mỗi tối bố mẹ Mạc tan làm xong thì mới cho Mạc Bắc Thần học 2 tiếng.

Ai mà ngờ Mạc Bắc Thần sau khi gặp giáo viên thì cứ nhất quyết là phải học như lúc ở trường, sáng chiều mỗi ngày đều học. Cuối cùng kết hợp thời gian của sinh viên này, 3 bên nhất trí, sau này 8 giờ sáng mỗi ngày bắt đầu, đến 1, 2 giờ chiều kết thúc, học một buổi sáng.

Chiều giáo viên không đến nhưng giao bài tập cho Mạc Bắc Thần, để cậu tự làm ở nhà, hôm sau giáo viên đến sẽ kiểm tra cho Mạc Bắc Thần. Tiền lương trả theo tuần, mỗi tuần 300 tệ.

Bố mẹ mình Mạc Bắc Thần coi như đã nhẹ nhàng giải quyết xong, giờ còn bố mẹ Kỳ Lam.

Tối đó lúc ăn cơm, tính theo lịch thì hôm nay hai đứa trẻ sẽ đổi đến nhà Mạc ở. Mạc Bắc Thần trải đệm sẵn chiếc giường nhỏ, sau đó lấy ra cuốn truyện cho Kỳ Lam đọc, còn mình thì bê đĩa dưa hấu, lấy cơ là mang dưa sang cho chú thím Kỳ nên một mình quay lại nhà họ Kỳ.

Bố mẹ Kỳ thấy Mạc Bắc Thần bê đĩa dưa qua thì cứ khen Bắc Bắc hiểu chuyện, họ thương Bắc Bắc đúng là không sai. Rồi lại lấy ra nào là táo, là đào cho Mạc Bắc Thần, để cậu mang về nhà ăn.

Ngồi được một lúc, Mạc Bắc Thần bắt đầu nói ra mục đích mình đến nhà họ Kỳ lần này: “Chú, thím, hai người biết không? Kỳ Kỳ nói với con, cậu ấy muốn nhảy lớp. Kiến thức lớp 4 với 5 cậu ấy biết lâu rồi.”

Bố mẹ Kỳ nhìn Mạc Bắc Thần nói: “Việc nhảy lớp ngày trước chú thím nói với Kỳ Kỳ rồi, nhưng lúc đó nó nói không nỡ xa Bắc Bắc, cuối cùng thì cũng cho qua luôn. Sau đó Kỳ Kỳ không nhắc lại việc nhảy lớp với chú thím nữa.”

“Hôm nay bố con nói với con là muốn cho con từ ngày mai bắt đầu học kiến thức của lớp 4, 5, muốn cho cho nhảy lớp đó. Lúc này con đã nói với Kỳ Kỳ rồi, Kỳ Ky bảo là cậu ấy cũng muốn nhảy lớp, vẫn chưa kịp nói với chú thím.”

“À, thì ra là thế…” Bố Kỳ im lặng một lúc rồi nói: “Nếu Kỳ Kỳ muốn như vậy thì kì sau hai đứa cùng thử xem. Dù sao các con còn nhỏ, nếu không theo được thì học lại cũng chẳng sao.”

Lần này kết thúc càng nhẹ nhàng hơn, gần như chắc tốn tí nước miếng nào đã xong. Cuối cùng chỉ còn Kỳ Kỳ thôi, dựa vào những gì Mạc Bắc Thần hiểu về Kỳ Kỳ, chỉ cần Mạc Bắc Thần làm nũng, tỏ vẻ đáng yêu, thì Kỳ Kỳ chắc chắn sẽ đồng ý. Dù sao với Kỳ Kỳ mà nói, lớp 3 hay lớp 6 cũng thế thôi, đơn giản như nhau.

Thuận lợi giải quyết phía bố mẹ Kỳ, Mạc Bắc Thần mang theo bịch hoa quả về nhà. Đẩy cửa phòng ngủ ra nhìn, Kỳ Kỳ cục cưng nhà cậu vẫn đang ngoan ngoan đọc cuốn truyện mà Mạc Bắc Thần đưa, nhìn độ dày 2 bên của cuốn sách chắc sắp đọc xong rồi.

Mạc Bắc Thần yên lặng đặt đào đã rửa sạch xuống bàn, nhìn dáng vẻ nghiêm túc đọc sách của Kỳ Kỳ.

Kỳ Lam từ nhỏ đã thích đọc sách, cơ thể nhỏ bé ngồi thẳng, Kỳ Lam còn chưa cao lớn ngồi trên chiếc ghế cao lênh khênh, đôi chân nhỏ không chạm được đến đất, mà cứ tự nhiên buông thõng, không lắc lư.

Không như Mạc Bắc Thần, cứ lắc qua lắc lại. Hai cánh tay Kỳ Lam khoanh ngay ngắn trên bàn, chỉ thỉnh thoảng lật trang mới cử động.

Chiếc đèn vàng tỏa sắc vàng dịu dàng được điều chỉnh đến mức sáng phù hợp, chiếu rọi lên gương mặt bánh bao của Kỳ Lam, khiến cậu trông cực kì đáng yêu.

Dáng ngồi này của Kỳ Lam là hình ảnh Mạc Bắc Thần đã thấy suốt hơn 20 năm, anh của lúc đó luôn cảm thấy không kiên nhẫn, hồi nhỏ thì kéo cậu ra ngoài chơi, lớn lên thì mặc kệ cậu ngồi đó đọc sách, còn anh thì một mình làm việc mình phải làm.

Nhưng sau khi sống lại, ngoài việc ôm Kỳ Lam ngủ thì việc Mạc Bắc Thần thích làm nhất chính là lặng lẽ ngồi một bên, ngắm nhìn hình ảnh Kỳ Lam nghiêm túc đọc sách, dường như có thể nhìn thấy được nét mặt yên bình mà thích thú của Kỳ Lam khi ngồi trong phòng đọc sách lúc trưởng thành thông qua cơ thể nhỏ gầy hiện tại.

Chẳng biết đã đọc bao lâu, cuối cùng Kỳ Lam cũng đọc xong cả quyển sách. Tiểu Kỳ Lam thở một hơi dài như vừa chút được gánh nặng, cái miệng tròn tròn nhỏ xinh, gương mặt bầu bĩnh phồng lên theo tiếng thở dài, đáng yêu cực kỳ.

Kỳ Lam để lại cuốn truyện lên giá sách, lúc quay lại thấy đào ở trên bàn, tự giác lấy đào ăn. Tiếng chóp chép cắn đào của Kỳ Lam gọi linh hồn đang ngẩn ngơ nhìn Kỳ Lam của Mạc Bắc Thần về.

Mạc Bắc Thần nhìn Tiểu Kỳ Lam đang ăn đào, nghiêm túc nói: “Kỳ Kỳ, bọn mình nhảy lớp đi.”

Kỳ Lam đang nhai đi nhai lại miếng đào trong miệng thật kĩ, rồi nuốt xuống, sau đó nhìn Mạc Bắc Thần nghiêm túc nói: “Bắc Bắc, chú Mạc và dì muốn cậu nhảy lớp à? Cậu có theo được không? Nếu chú dì cứ muốn cậu nhảy lớp bằng được thì để tớ đi nói chuyện với họ. Bắc Bắc đừng sợ.”

Mạc Bắc Thần đã nghĩ đến vô vàn kiểu trả lời của Kỳ Lam, có thể là đồng ý hoặc không đồng ý, nhưng không hề nghĩ rằng Kỳ Lam sẽ nghĩ đến việc Mạc Bắc Thần có theo được không đầu tiên. Mạc Bắc đau lòng, không ngờ dù được sống lại lần nữa, cũng không đổi được tính cách luốn nghĩ và quan tâm người khác của Kỳ Lam.

“Không phải đâu, Kỳ Kỳ. Là tớ muốn nhảy lớp! Mấy hôm nay tớ đã bảo bố tìm cho tớ giáo viên, thầy giáo cũng nói tớ học rất tốt, tớ có thể theo được. Cậu vốn đã học hết kiến thức lớp 4, 5 rồi, học lại lần nữa sẽ không chán chứ?”

“Bắc Bắc, cậu không cần phải tự làm khổ mình vì muốn theo kịp tớ đâu. Có phải cậu sốt ruột vì bố mẹ nói muốn cho tớ nhảy lớp không? Yên tâm đi Bắc Bắc, bọn mình là bạn thân, tớ sẽ không bỏ cậu lại một mình đâu.”

Cậu sẽ không bỏ lại tớ một mình ư? Mạc Bắc Thật đột hơi đau khổ. Kiếp trước cậu cũng nói với tớ như vậy nhưng cuối cùng cậu vẫn bỏ lại tớ một mình trên đời. Kiếp này tớ sẽ không tin cậu nữa đâu, tớ muốn cậu thì tớ sẽ tự mình cố gắng.

Mạc Bắc Thần bất chợt nghiêm túc nhìn Kỳ Lam, nói từng câu từn chữ: “Kỳ Kỳ, nếu tớ nói dù nguyên nhân là gì thì tớ cũng muốn nhảy lớp, cậu bằng lòng nhảy cùng tớ không?”

Kỳ Lam như cảm nhận được sự nghiêm túc của Mạc Bắc Thần, cậu bỏ quả đào trong tay xuống, cũng có gắng học tập vẻ nghiêm túc của Mạc Bắc Thần nói: “Nếu Bắc Bắc nhất định muốn vậy thì tớ sẽ theo Bắc Bắc. Dù sao chương trình học của lớp 6 với tớ cũng chẳng có gì khó, nếu Bắc Bắc không theo kịp thì tớ có thể dạy Bắc Bắc.” Nói xong, còn định học theo chú Mạc vỗ đầu Mạc Bắc Thần như ông cụ non.

Chỉ tiếc là, vì Kỳ Lam thấp hơn Mạc Bắc Thần, nên dang vẻ kiễng chân muốn xoa đỉnh đầu Mạc Bắc Thần của cậu khiến toàn bộ không khí nghiêm túc mất sạch.

“Kỳ Ky, nếu chú thím Kỳ có hỏi thì cậu cứ nói tự cậu muốn nhảy lớp được không? Tợ sợ chú thím biết tớ tùy hứng sẽ ghét tớ.” Mạc Bắc Thần chủ yếu là sợ bố mẹ Kỳ Lam hỏi, cuối cùng bị lộ nên mới dặn cậu như vậy.

“Ừ, tớ biết rồi. Cậu yên tâm đi.” Lần này Kỳ Lam thông minh ra rồi, đổi thành vỗ vai Mạc Bắc Thần. Kỳ Lam cậu cố chấp quá đấy…

Nghe bố nói, sinh viên kia là học sinh một trường nổi tiếng, lúc giảng bài cho Mạc Bắc Thần, anh cũng thấy thầy giáo trẻ này rất biết cách dạy, định cứ để sinh viên đó giảng bài cho mình, cũng lễ phép gọi người ta là “Thầy tiểu Trần”, biết sao được,  về tuổi tác thực tế, Mạc Bắc Thần hơn thầy giáo này rất nhiều, thật sự là không thể coi cậu ấy như anh trai được.

Từ đó, cuộc sống của Mạc Bắc Thần và Kỳ Lam trở thành: Tập thể dục sáng sớm mỗi ngày về, ăn cơm, Mạc Bắc Thần ở nhà học cùng thầy tiểu Trần, Kỳ Lam thì về nhà làm bài tập, đọc truyện.

Buổi chiều cùng nhau làm bài tập của lớp 4 ở nhà họ Mạc hoặc họ Kỳ, sau đó đến sân vận động của khu nhà chơi trò cầu lông nổi tiếng nhất hồi đó.

Ăn cơm tối xong, cùng Kỳ Lam xem phim hoạt hình “Saint Seiya” nổi tiếng nhất với bọn trẻ con hồi đó, rồi Kỳ Lam tiếp tục đọc sách, còn Mạc Bắc Thần thì lôi quyển từ tiếng Anh cấp 4 ra học tiếp phần hôm trước học.

Sau đó 2 đứa trẻ dắt tay nhau đi tắm rửa, rồi Mạc Bắc Thần ôm Kỳ Lam ấm áp, non nớt đi ngủ.

Mạc Bắc Thần và Kỳ Lam mỗi ngày cứ tuần tự làm thế, nhoáng cái đã đến lúc thầy tiểu Trần phải rời thành phố về trường học.

Trong kì nghỉ hè này, Mạc Bắc Thần đã học xong toàn bộ chương trình lớp 4, 5, đương nhiên những kiến thức này với bạn Mạc già mà nói thì đã học qua lâu rồi.

Học lại lần nữa chẳng qua chỉ như đi lướt trên sân khấu, đi cửa sau cũng không dễ như anh. Nhưng vì mặc dù bình thường Mạc Bắc Thần học hành cha ra sao, nhưng mọi người đều công nhân anh thông minh.

Vậy nên chẳng có ai nghi ngờ vì sao anh lại tiến bộ nhanh vậy. Dù thế nào, bạn Mạc già vẫn làm lung lay phụ huynh hai nhà Kỳ, Mạc bằng việc thông qua việc khảo nghiệm, đúng như mong muốn, sau khi phụ huynh hai nhà thông báo thì anh và Kỳ Lam chính là học sinh lớp 6/1 rồi.

Ngày khai giảng, Mạc Bắc Thần nắm bàn tay bé xinh của Kỳ Lam, hiên ngang bước vào lớp mới, đối diện với những bạn học mới lớn hơn mình với Kỳ Lam mấy tuổi, Mạc Bắc Thần cười tít mắt nghĩ: Tiểu Lệ hay là tiểu Hoa cái gì. Đừng có học tiếp cận Kỳ Kỳ của anh nữa. Còn mấy đứa con gái già này, Kỳ Kỳ của anh chắc chắn sẽ không có hứng thú đâu. Ha ha ha ha… Mạc Bắc Thần cười gian trong bụng.